"Tần... Tần Lập Tân!"
Hứa Xương Hữu chỉ tay về phía khung cửa sổ đang mở toang, run rẩy nói.
Hứa Tử Kính nương theo hướng tay phụ thân nhìn ra, chỉ thấy hai cánh cửa sổ trong phòng đều đang mở toang. Gió lạnh thỉnh thoảng thổi thốc vào khiến lớp giấy dán cửa kêu xào xạc, nhưng ngoài chuyện đó ra, bên ngoài chỉ là một màn đêm đen kịt, chẳng nhìn thấy bất cứ thứ gì.
Cứ tưởng phụ thân sinh ra ảo giác, nhưng Hứa Tử Kính không dám nói thẳng, đành lên tiếng hỏi: "Phụ thân, làm gì có ai đâu?"




